Đà lạt và những cái KHÔNG


Nói đến Đà lạt, tôi sẽ nghĩ ngay đến những con dốc, những lối đi đầy hoa dại ven rừng thông. Nhưng nếu bạn là lữ khách lần đầu tiên đến Đà Lạt, sẽ thấy nơi đây có nhiều cái lạ mà không nơi nào có được, chính những điều khác lạ ấy đã tạo ấn tượng không thể quên với bất kỳ du khách nào có dịp đặt chân đến đây.

Đà Lạt - Thành phố ba không.

Không có đèn giao thông, không có cảnh sát giao thông đứng ở ngã 4 ngã 5,  vì thế người dân địa phương nơi đây vẫn thường gọi là thành phố không đèn đỏ. Đây là một điều rất đặc biệt và độc đáo. Ngay ở đất nước Hà Lan thuộc Châu Âu văn minh, xinh đẹp và yên bình như thế mà họ vẫn đang phấn đấu để có một ngày không đi xe đạp trong một tuần, huống chi ở đất nước ta, từ Nam ra Bắc có thành phố nào được như thế ? Ngay các các vùng đất non cao hẻo lánh hay hải đảo xa xôi như Lạng Sơn, Côn Đảo người ta vẫn phải cần có đèn giao thông để điều tiết xe cộ. Có thể nói, đây là một cách chỉ dẫn giao thông cụ thể, sơ đẳng nhất dành cho tất cả mọi người, mọi đối tượng… khi tham gia giao thông.

Vòng xoay ở ngã 6 trung tâm thành phố Đà Lạt. Ảnh: Quy SG


Cung có thể hiểu rằng, không có đèn xanh, đèn đỏ có nghĩa là ý thức của người dân nơi này khá cao, họ biết nhường nhịn nhau lúc qua các vòng xoay của ngã 4, ngã 5. Cũng có nhiều du khách bảo rằng, Đà Lạt không có đèn xanh đèn đỏ vì thành phố này rất ít người, it phương tiện giao thông hay vì đồi dốc không thiết kế đèn giao thông được. Điều này có phần không đúng, vì có khi chỉ có hai người mà không có ý thức nhường nhịn nhau vẫn có thể xảy ra tai nạn ở các trục đường giao nhau như thường và câu chuyện "Hai con dê qua cầu" là một minh chứng. Cho nên có thể nói rằng, người dân Đà Lạt rất có ý thức tôn trọng luật lệ và nhường nhịn lẫn nhau, bảo vệ và trân trọng đồng loại và chính bản thân mình, không coi thường pháp luật, coi thường mọi người và mạng sống của mình.

Cái "không"  thứ hai ở Đà Lạt có thể nhắc đến đó là không có Xích Lô.

Không có xe xích lô, thoạt nghe nhiều du khách cứ tưởng thành phố Đà Lạt với rất nhiều phương tiện giao thông hiện đại và không ai sử dụng các phương tiện giao thông này nữa. Nhưng không, thành phố này có rất nhiều con đường ngoằn nghèo lên xuống dốc liên tục, chính vì thế với một chiếc xích lô nặng nề, kềnh càng sẽ rất khó khăn cho việc di chuyển, chính vì thế nó đã không được sử dụng rộng rải ở đây.

Đà Lạt, thành phố không máy điều hòa.

Tọa lạc tại độ cao 1500m so với mực nước biển, Đà Lạt là một thành phố ôn đới giữa lòng nhiệt đới bởi nhiệt độ quanh năm chỉ giao động từ 15 đến 25 độ C. Mặt khác, người dân có ý thức tiết kiệm điện và tiền, có lối sống giản dị, khiêm nhường, không khoe khoang, phô diễn. Ở đây không có những tòa nhà chọc trời, lởm khởm, trừ một vài khách sạn cao cấp, thường tổ chức những hội nghị lớn, đông người, mới phải dùng điều hòa và cũng rất hạn chế.

Với khí hậu mát mẽ quanh năm, Đà Lạt dưỡng như chẳn bao giờ phải sử dụng để máy lạnh hay quạt mát.


Một ấn tượng nữa là người dân ở đây rất hiền lành và tốt bụng. Tôi đi chợ Đà Lạt gần 9 giờ tối. Vừa bước lên tầng hai được mấy bậc thì có tiếng kêu: “Ấy! Ấy! đừng lên tầng, xuống ngay!”. Tôi dừng lại, thấy một bà, bà lại nhìn tôi và giục: “Xuống đi! Người ta sắp đóng cửa đấy! Lúc ấy thì ông chết khô trên tầng”. Tôi sợ quá, vội vàng đi xuống, chừng ba giây sau thì cánh cửa đóng sập xuống. Bà này bảo tôi: “Thấy ông lớ ngớ, phải kêu ông ngay, không có ông mắc kẹt trên ấy thì tội quá!”. Tôi thành thực cám ơn bà.

Khi ăn cơm ở quán Nhí, phố Nguyễn Chí Thanh, vừa ăn, vừa nghe nhạc cổ điển, không lời. Ăn xong, tôi vào quầy, gặp cháu bán hàng hỏi chuyện về đĩa nhạc. Cháu hiểu ý, nói: “Chú thích hả? Để cháu mua giúp”. Tôi đưa tiền, cháu không cầm. Hôm sau, tôi đến ăn cơm, cháu đưa tôi chiếc đĩa nhạc, lúc ấy mới cầm tiền. Tôi đến vườn thơ Hàn Mặc Tử, nơi đây cũng bạt ngàn hoa.

Hỏi một công nhân đang cắt xén cây, anh vui vẻ giới thiệu vài loại hoa trong vườn rồi cùng tôi chụp ảnh. Ngay cả khi tôi đến một cửa hàng bán hoa, một cháu bán hàng cũng sẵn sàng nói cho tôi nghe về các loài hoa, dù tôi không mua gì. Đúng là những tấm lòng mến khách. Rời vườn thơ Hàn Mặc Tử, anh lái xe tắc-xi dẫn đến cửa hàng bán tranh thêu. Mải mê ngắm tranh, khi ra đã quá giờ hẹn nhưng anh lái xe không những không trách tôi mà còn hỏi: “Bác xem hết chưa?”.

Tôi lên xe, chợt nghĩ: “Nếu bạn cũng đến Đà Lạt tham quan du lịch thì hay biết mấy”.

Theo: Baonguoicaotuoi.net

DU LỊCH ĐÀ LẠT - DALATTRONGTOI.COM

___________________________________________________________________________________________

Có thể bạn quan tâm

- Hỗ trợ thông tin du lịch Đà Lạt miễn phí :  0633 980 779 ( Mr Giang) &  0917 706 826 (Mr Quang) hoặc FB cá nhân: Dương Quang

Đà Lạt Trong Tôi
Đà lạt và những cái KHÔNG Đà lạt và những cái KHÔNG
7/10 399 bình chọn

Comments