Đà Lạt và tôi


Ai cũng có một nơi để nhớ về, cũng có một quê hương để tự hào. Tôi cũng vậy, Đà Lạt là nơi tôi sinh ra và lớn lên, là nơi mà những đứa con đi xa như tôi đều ngày đêm mong mỏi, khắc khoải nhớ vế...


Tôi ln lên cùng vi s thay đi tng ngày ca Đà Lt. Người ta có thế nói Đà Lt thay đi nhiu quá, Đà Lt hết đp ri... Nhưng đi vi tôi thì Đà Lt vn đp, đp theo mt cách riêng, mà tôi nghĩ nhng ai đã l trao trn trái tim mình cho x s sương mù này thì đu có cm giác như vy.

Tôi thích lang thang khp thành ph, đi khp hang cùng ngõ hm, đôi khi ch đ cho tho lòng, đ chiêm ngưỡng cái bc tranh đp đ mà thi gian cùng vi s thay đi làm nó tr nên cũ và phai màu. Nhng con đường vi hàng thông và hoa c chy dc 2 bên, nhng ngôi nhà nh thp thoáng trong sương đi vào ni nh ca tôi, tr thành th rt đi quen thuc như chính người thân ca tôi vy.

Trường Lycée Yersin năm 1948, nay là Cao đẳng Sư phạm Đà Lạt - Photo: Khánh Hmoong

Tôi thích ghé nhng quán cafe c, nhng quán cafe gn vi Đà Lt tri kỉ, chng kiến biết bao đi thay, thăng trầm ca Đà Lt, nghe nhng người ln tui k chuyn Đà Lt, thnh thong li nhp mt ngm cafe m nóng, trm ngâm nh v Đà Lt ngày xưa y.

Tôi thích ngm nhìn thành ph lúc bình minh, khi mà mt đt sương ph không thy đường đi mà cứ ngỡ rằng minh lạc chân vào chốn bồng lai tiên cảnh nào đó. Tôi thích Đà Lạt sớm mai khi nhng ht sương còn vương vi trên nhng cành cây, khi mà th ra hít vào toàn là khói, vậy mà khi đi xa lại là cái tôi nhớ nhất.

Tôi thích cùng những đứa bạn thân lân la quán xá, thưởng thức những món ăn ngon nóng hổi trong cái lạnh buốt của thời tiết. Thỉnh thoảng tụ tập nhau trong những quán café xưa còn thơm mùa gỗ ẩm ướt, cùng nhau tâm sự, bàn chuyện thời thế cuộc đời như những người già, nhấp bình trà nóng đi kèm mà ấm lòng đến lạ.

Cầu Ông Đạo, Đà Lạt năm 1957 - Photo: Khánh Hmoong

Tôi thích nghe người ta kể những chuyến hành trình của họ đến vớii Đà Lạt, thích nghe kể về tình yêu của họ với Đà Lạt nhiều đến chừng nào. Tôi có quen 2 người bạn, họ yêu Đà Lạt đến nỗi cứ  hai, ba tháng lại bắt xe lên Đà Lạt một lần, cho thỏa mãn cái niềm nhớ nhung, khắc khoải. Nhờ đó mà tôi có thêm những người bạn mới, những người bạn cùng có chung một tình yêu.

Người Đà Lạt cũng giống như Đà Lạt vậy, hiền lăm, hiền trong từng cành cây, ngọn cỏ. Hoa cỏ rợp đường đi nhưng chẳng ai buồn giơ  tay hái, chất phát, bình dị đến lạ lùng.

Sân trường Cao đẳng Sư phạm Đà Lạt năm 1948 - Photo: Khánh Hmoong


Tôi yêu quê tôi lm, yêu cái lnh đến ct da ct tht, nhng cơn mưa dm sut mùa hè, yêu cái v gin d và chân tht trong tính cách con người, yêu cái s chm rãi không bon chen ca cuc sng. Đôi khi sau cái s mt mi bi cuc sng vi vã nơi chn th thành, tôi ch mun v Đà Lt, v cho tho cái ni nh miên man không nói nên li. Dù Đà Lt có thay đi đến thế nào thì đi vi nhng người con được may mn sinh ra và ln lên Đà Lt, nơi đây có l vn luôn khiến chúng tôi bi hi, xao xuyến và luôn t hào mình là người Đà Lt!

 (Hoàng Oanh - 21/09/2015)


DU LỊCH ĐÀ LẠT - DALATTRONGTOI.COM

___________________________________________________________________________________________

- Hỗ trợ thông tin du lịch Đà Lạt miễn phí :  0633 980 779 ( Mr Giang) &  0917 706 826 (Mr Quang) hoặc FB cá nhân: Dương Quang

Đà Lạt Trong Tôi
Đà Lạt và tôi Đà Lạt và tôi
7/10 399 bình chọn

Comments